Thế giới bên trong — hành trình từ chiếc máy may gia công đến khát vọng phá trần

Tôi viết những dòng này không phải để khoe, mà để nhìn rõ chính mình trước khi đi tiếp. Đây là nhật ký nội tâm của tôi — câu chuyện về một người đi lên từ con số rất nhỏ, và vẫn đang trên đường vượt qua nỗi sợ của chính mình.

Tôi đến từ đâu

Tôi bắt đầu từ xuất thân công nhân, rồi đi học nghề may. Khi về Việt Nam, việc đầu tiên của tôi chỉ là nhận may gia công cho các xưởng, thuê thêm vài người làm cùng. Lúc đó tôi tưởng mình đang kinh doanh, nhưng thật ra vẫn chỉ là làm thuê — chỉ là làm thuê ở nhà mình.

Năm 2021, có một thứ trong đầu tôi bật sáng: muốn giàu thì phải bán hàng. Lần đầu tiên tôi thật sự hiểu bán hàng là gì, kinh doanh là gì. Đó là bước ngoặt khiến tôi nhìn lại toàn bộ công việc của mình bằng một con mắt khác. Từ đó tôi dịch chuyển: từ chỉ làm thuê, sang cắt may và đổ buôn. Suốt 5 năm, tôi tập trung vào khách sỉ, khách số lượng lớn, và xây xưởng theo hướng ổn định hơn. Doanh số đều đặn đi lên — tôi thấy nỗ lực của mình ra kết quả thật.

Cảm giác chạm trần

Rồi tôi nhận ra một điều làm tôi không yên: tư duy của tôi hình như chỉ đến đây thôi. Nếu cứ tiếp tục như vậy, cuộc sống sẽ trôi qua rất nhạt. Tôi muốn nhiều hơn — không phải vì tham, mà vì tôi tin mình làm được nhiều hơn thế. Tôi muốn công việc phát triển tốt hơn, có tự do đi được nhiều nơi, và để các con được hưởng những điều đẹp hơn.

Đó là lý do tôi quay lại học — lần này là một hệ thống bán hàng, marketing online, xây phễu bài bản. Tôi không hài lòng với chỗ mình đang đứng, và tôi chấp nhận làm lại từ vị trí người học.

Khi tôi đứng cạnh những người quá giỏi

Vào môi trường mới, tôi gặp rất nhiều người giỏi. Đi cùng sự ngưỡng mộ là áp lực, rồi hoài nghi: tại sao mình lại kém cỏi thế này? Nhưng tôi không buông mình ở đó. Tôi ngồi lại và nhận ra: tôi không hề kém — tôi chỉ đã lâu rồi không cập nhật kiến thức mới. Đầu óc tôi vẫn nhanh nhạy, vẫn là người mà người khác hay tìm đến để hỏi nên quyết định thế nào. Cảm giác chậm lại chỉ vì tôi đứng yên hơi lâu, không phải vì tôi thiếu khả năng.

Tôi cũng hiểu thêm một điều về chính mình: tôi không phải kiểu người năng động, nổi trội — tôi là người thích quan sát. Trước đây tôi tưởng trầm lặng nghĩa là thiếu giá trị. Bây giờ tôi biết mỗi người có một phong cách riêng. Tôi không cần ép mình sôi nổi để được công nhận; tôi chỉ chọn thân thiện và gần gũi hơn, để hoà nhập đúng với con người mình.

Điều tôi thật sự thích, và thứ tôi muốn để lại

Việc dễ nhất với tôi là thiết kế — một chiếc áo mới, một chiếc váy mới, ghép vải, phối vải, biến hoá thành những mẫu khác nhau. Đó vừa là nghề vừa là sở thích. Nhưng cuối cùng đam mê của tôi vẫn quay về một thứ: làm kinh doanh.

Nếu được dạy ai đó điều gì, tôi muốn dạy tư duy kinh doanh và những góc nhìn mới — vì tôi thấy nhiều người giỏi quan hệ, giỏi điều hành, nhưng thiếu một tầm nhìn đủ rộng để đi xa. Còn khi về già, tôi chỉ mong một căn nhà, một khu vườn thoáng đãng để trồng rau, nuôi cá, hưởng sự bình yên. Ước mơ giản dị, nhưng đó là cái đích làm tôi thấy an.

Nỗi sợ — thứ tôi đang đối diện

Tôi không phải người có chỉ số hành động thấp. Nhưng tư duy của tôi thường bị nỗi sợ lấn át — trước khi làm bất cứ điều gì, trong lòng luôn dâng lên một nỗi sợ. Giờ tôi chưa thoát hẳn, nhưng có một điều tôi chắc: tôi đã gọi tên được nó, và tôi đang trên đường vượt qua.

Tôi đang là ai, ở thời điểm này

Tôi là người đi lên từ công nhân, từ chiếc máy may gia công, đến hiểu sâu hơn về kinh doanh, mở rộng xưởng, và bây giờ học hệ thống bán hàng để phá cái trần tư duy cũ. Trong tôi vẫn còn nỗi sợ, nhưng cũng có khao khát rất mạnh: muốn thành công, muốn tự do, muốn cho gia đình một cuộc sống tốt hơn, và muốn vượt qua chính mình.

Tôi có thể không phải kiểu người bộc lộ mạnh mẽ ra bên ngoài. Nhưng tôi vẫn có giá trị, vẫn có khả năng, và vẫn đang tiến lên — theo cách của riêng tôi.